(Voices.vn) – Dịp tham gia biểu diễn tại Hòa nhạc Quốc gia “Điều còn mãi 2024”, ca sĩ Trọng Tấn hiếm hoi chia sẻ về cuộc sống viên mãn bên vợ và 2 con.
Không phải “Ông hoàng nhạc đỏ”
– Sau nhiều năm “lỡ hẹn” Hòa nhạc Quốc gia Điều còn mãi do Báo VietNamNet phối hợp với IBgroup Việt Nam tổ chức sản xuất, cảm xúc trong anh thế nào?
Tôi vinh dự khi được tham gia những mùa đầu tiên của Điều còn mãi. Dù lúc đó hay bây giờ, tôi đều không khỏi bồi hồi, hạnh phúc khi được cất cao tiếng hát trong thời khắc quan trọng – ngày Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam 2/9.
Cảm ơn báo VietNamNet đã cho tôi và các nghệ sĩ có cơ hội thể hiện nhiều tác phẩm giá trị của các nhạc sĩ qua từng thời kỳ, mang đến những thông điệp của đất nước.
– Với đặc thù số lượng tác phẩm giới hạn của dòng nhạc đỏ, đã bao giờ anh chán vì phải hát đi hát lại một số ca khúc nhất định?
Thực trạng trên đúng là có, nhưng chúng tôi hát vì khán giả vẫn yêu và muốn nghe nhạc cách mạng. Có những bài họ đã nghe cả nghìn lần, thậm chí hơn, song vẫn muốn được thưởng thức lại.

Khán giả nhạc đỏ vô cùng chung thủy, chính tình yêu thấm đẫm và không thay đổi đó tạo nên sức sống trường tồn của các tác phẩm theo thời gian.
Trên kênh YouTube của tôi, có những khán giả đã nghe và chia sẻ cảm xúc về các bài Việt Nam quê hương tôi, Tiếng đàn bầu, Nơi đảo xa, Đất nước tình yêu… năm này qua năm nọ. Khi được công chúng đón nhận, tôi chỉ trung thành với dòng nhạc đó.
– Được nhiều đơn vị báo chí gọi là “Ông hoàng nhạc đỏ”, anh nghĩ sao?
Có thể các nhà báo vì yêu quý tôi mà gọi vui như vậy. Tuy nhiên, tôi không phải ông vua, ông hoàng gì cả, chỉ là một nghệ sĩ bình thường như bao đồng nghiệp khác.
Bản chất của những từ mỹ miều đó là tình yêu và sự khích lệ, tôi vui và trân quý nhưng không bao giờ đội lên đầu như một chiếc vương miện. Cả cuộc đời dài làm nghệ thuật, mỗi bước đi của tôi đều hướng đến công chúng thay vì những danh hiệu, danh xưng.

Nhà tôi hầu như chỉ có nhiều cây xanh. Có lẽ, các phóng viên ưu ái, đánh giá cao nên dùng từ hơi “đao to búa lớn” như “lâu đài”, “biệt phủ”… Thôi thì xem đó là thành quả từ quá trình tôi nỗ lực làm việc, tích cóp.
Ngoài âm nhạc, tôi còn kinh doanh tay ngang ẩm thực và đặc sản Thanh Hóa, 2 nhà hàng đến nay đã hoạt động 10 năm. Nhờ bà xã và đội ngũ nhân viên hỗ trợ, tôi không đến nỗi lao tâm khổ tứ, vẫn toàn tâm cho nghệ thuật và giảng dạy.
Cùng đi một chặng đường dài, không thể không biết ơn vợ
– Có con nối nghiệp là điều đáng mừng nhưng các em thế hệ Z, sau này là alpha, dường như ngày càng xa rời dòng nhạc cách mạng, lớn hơn là một giai đoạn lịch sử của đất nước. Là bố, là thầy lẫn người đi trước trong nghề, anh có tâm tư gì và định hướng con theo nghề thế nào?
Không chỉ riêng con tôi mà con các nghệ sĩ khác trong dòng nhạc này cũng vậy. Các bạn ngày nay tư duy về xã hội rất khác, cập nhật nhanh từ xu hướng đến công nghệ.

– Làm thế nào để sau ngần ấy năm, anh chị vẫn giữ được “lửa” hôn nhân, vẫn muốn ở bên nhau, gắn bó cùng nhau thay vì 2 từ “trách nhiệm”?
Chúng tôi từ bạn học chung lớp, chung trường cấp 3 mà yêu rồi cưới nhau. Tuy nhiên, từng chặng hôn nhân không tránh khỏi mâu thuẫn, trục trặc.
Lúc đó, mỗi người phải biết nhìn lại, ngẫm nghĩ, đặt mình vào đối phương để hiểu vì sao người kia hành động như thế. Hãy nhìn lại lúc bắt đầu, những chặng đường đã qua để biết trân trọng, cảm thông nhau, từ đó sẽ tìm thấy cách tháo gỡ khúc mắc.
Cùng nhau đi hơn nửa cuộc đời, vợ chồng tôi nương tựa nhau rất vững chắc, có thể chia sẻ mọi thứ từ công việc đến gia đình, định hướng tương lai. Tôi trân trọng mọi thứ Hoa đã làm cho mình.

0 Nhận xét