(Voices.vn) – Lần hiếm hoi trở lại làng nhạc, ca sĩ Quốc Đại chia sẻ với Báo VietNamNet về cuộc sống nhẹ nhàng, không vợ con ở tuổi 48.
‘Tôi than nghèo nhưng…’
– Đã lâu trên các sân khấu ca nhạc vắng bóng ca sĩ Quốc Đại, anh sống ra sao?
Cuộc sống của tôi vẫn nhẹ nhàng, bình thường nhưng có lúc tuột cảm xúc trong âm nhạc vì loay hoay không tìm được bài mới ưng ý. Hiện tại, tôi đã tìm thấy vài bài và đang thực hiện. Về liveshow đánh dấu sự nghiệp, tôi chưa dám hứa vì còn nhiều thứ phải tính kỹ.
Tôi vẫn đi diễn khá đều đặn dù lượng show không còn như giai đoạn trước dịch. Lịch trình cũng vô chừng, có tháng đi diễn ‘sấp mặt’, có tháng chỉ vài ba show.

– Anh bảo mình nghèo có hợp lý? Ca sĩ Quốc Đại rất nổi tiếng, ai nghe nhạc dân ca chẳng biết…
So với những đồng nghiệp cùng phân khúc, có thể tôi nghèo nhất đó. Ngoài hát, tôi không kinh doanh hay kiếm tiền từ bất cứ công việc nào khác.
Thật ra, câu tôi than nghèo bạn nghe là nói với bạn thân – đạo diễn Lê Việt. Ca sĩ mà than nghèo người ta không chịu đâu. Dù gì nghề của chúng tôi có thu nhập vẫn tốt hơn mặt bằng chung mà.
Tôi than thở vui vui với bạn bè thôi. Làm nghề 26 năm, tôi chưa từng thấy mình nghèo. Tôi không giàu có, dư dả nhưng có thể lo cho bản thân và gia đình.
Cát-sê cao hay thấp tùy ca sĩ, dòng nhạc. Riêng mảng dân ca, tôi thấy nổi bật ở sự ổn định. Tên tuổi lớn lĩnh lương cao, tên tuổi vừa và nhỏ lương vẫn không thấp.
Chưa bao giờ tôi thấy dân ca thua thiệt mảng khác. Nhiều ca sĩ nhạc trẻ nổi tiếng nhanh, đông fan nhưng tuổi nghề chưa chắc dài bằng người hát nhạc quê hương – trữ tình.
Cá nhân tôi không quá hot, không phải cái tên ‘dữ dội’ được săn đón nhưng sự nghiệp rất êm đềm. Bạn hát nhạc trẻ vài năm có khi phải đổi sang dòng nhạc khác chứ tôi chỉ hát đúng thể loại này 26 năm, có già mấy vẫn vậy.

48 tuổi vẫn được mẹ chăm bẵm và đang yêu
– Anh ăn cơm mẹ nấu?
(cười) Tôi may mắn khi 48 tuổi vẫn được mẹ nấu cơm. Từ sau dịch Covid-19, ba mẹ chuyển về ở với tôi. Bà thương con nên muốn tự tay lo cơm nước, sợ tôi bận bịu công việc mà ăn cơm hàng cháo chợ. Thật ra, tôi vẫn luôn tự nấu ăn trước khi ba mẹ về đây. Tôi nấu cơm nhà hơi bị ngon.
Ba ngoài 80 tuổi, mẹ ngoài 70 vẫn chăm bẵm tôi như em bé. Trên mình có 2 chị, tôi là con thứ 3 mà được cưng hơn thằng út. Tôi rất hãnh diện khi gia đình luôn hòa thuận, yêu thương nhau.
Ba mẹ thích làm việc nhà, không cho tôi làm hay thuê người giúp việc. May mắn ông bà vẫn rất khỏe và minh mẫn, sống vui với các con. Tôi làm con mà không phải chăm gì, ngược lại còn để ba mẹ chăm. Bạn bè tới nhà chơi riết rồi thân với ông bà hơn cả tôi.
Tôi chỉ trăn trở hoài việc ba mẹ không chịu đi chơi, chỉ thích ở nhà với con cháu. Chị em chúng tôi muốn đưa ông bà đi du lịch cũng khó.
– Sức khỏe anh ra sao?
Tôi bị bệnh viêm xoang mũi dị ứng nhiều năm, mỗi lần thay đổi thời tiết đều bị hành hạ, lợm giọng, ảnh hưởng nặng đến giọng hát.
Ngoài ra, tôi ổn, mỗi tuần tập hát 3 buổi. Khi rảnh, tôi đi bơi hoặc ra phòng gym để giữ sức khỏe, sức bền phục vụ cho nghề nghiệp. Tôi không chăm nên tập hoài vẫn mập, mặt cứ tròn tròn.

– Anh còn thiếu điều gì?
Tôi thiếu sức ảnh hưởng. Bạn nói tôi nổi tiếng có thể đúng nhưng sức ảnh hưởng quả thực không nhiều. Tôi luôn rất rõ ràng trong cách nhìn về cuộc sống và vị trí hiện tại. Tôi muốn có sức ảnh hưởng để làm nhiều điều mình muốn hơn, đơn cử sản phẩm cộng đồng Xin vừa phát hành.
Tôi biết đủ nhưng không dậm chân tại chỗ. Vì vậy, trong tôi vẫn còn rất nhiều mục tiêu mới cần chinh phục, tự nhủ bản thân phải cố gắng hơn mỗi ngày.
Về gia đình, tôi vẫn lo cho người thân xưa nay. Vế này cũng liên quan đến mong mỏi trong sự nghiệp vừa nói, phải có tiền mới lo tốt hơn cho gia đình.
‘Ngày không em’ – Cẩm Ly và Quốc Đại
0 Nhận xét